Friday, March 15, 2013

[Confess!!]Chương 9: Tại cậu...

Mưa! Từng giọt mưa bụi nhẹ rơi, vỡ oà trên lòng bàn tay trắng nõn nà của tôi rồi trượt nhẹ và rơi xuống mặt đất ẩm ướt bị bỏ lại phía sau. Hôm nay, thời tiết âm u lạ thường cùng làn mưa phùn lạnh, như để nhắc nhở cho những con người nơi thành thị xa hoa này, một mùa nữa lại đến, để họ ko lãng quên chúng một cách vô tình nữa. Cũng chính vì cái lẽ nhiệt độ thay đổi đột ngột, khiến tôi phải cuộn tròn trong tấm chăn mỏng ủ ấm cơ thể cùng những con cún dễ thương thay vì vùng người dậy để tắm cho đỡ nóng những lúc nắng đổ lửa. Ai cũng thế cả thôi, ngay cả oan gia họ Lăng cũng phải ngủ nướng đến khét huống chi Hàn Tử Di coi giấc ngủ như sinh mạng tôi đây. Cũng may, dù ngủ bù giờ nhưng vẫn bắt xe kịp, khỏi lo ôn lại chuyện cũ với ông thầy giám thị. Lắc đầu bẻ qua bẻ lại cho đỡ mỏi, tôi khoái chí nghe tiếng rắc rắc khí thế của đống xương ẩn dưới lớp da ở cổ rồi liếc nhìn Lăng Tử Thần phong phanh trong chiếc áo sơ mi tay ngắn vừa nhắm mắt vừa nghe nhạc. Công nhận tên này khoẻ cực, gió bên ngoài ác liệt sẵn sàng tóc váy mấy cô nàng điệu đà thế kia mà hắn vẫn hiên ngang như thể mấy ngọn gió lạnh tê xương đó chỉ đáng hạng xỉa răng cho hắn thôi vậy. Xem ra phải thu nạp hắn làm đệ tử thì sư phụ như tôi mới có ngày nở mặt nở mũi



Xịt! Xe buýt từ từ dừng lại sau khi đã bỏ qua mấy trạm kế, tôi uể oải len thân hình nhỏ nhắn khối người mơ ước qua dòng người lên xuống trên xe. Nếu tôi ko có khả năng phản ứng nhanh nhạy thì giờ đây đã bị biến thành thảm chà chân cho dòng người ko nể nang trẻ vị thành niên này rồi. Khổ ải lắm, cuối cùng tôi cũng thảnh thơi hít thở bầu ko khí váng hơi mưa ở bên ngoài, lòng cảm tạ trời đất vì mưa ko quá to đến nỗi làm ướt nhèm bộ đồng phục sực nức mùi comfo tôi mới dày công giặt sạch và liều mạng thức trắng đêm ủi cho khô ngày hôm qua.

-Chờ tôi với!_Nhác thấy khuôn người cao lều nghều hơn tôi 1 cái đầu của Lăng Tử Thần đã cách xa mình vài chục mét, tôi chạy rút ngắn khoảng cách, 1 là tôi đến trước hắn, 2 là đến cùng lúc chứ quyết ko để hắn chạm cổng trường trước tôi.

-Chậm hơn rùa_Thấy tôi hổn hển chạy bên, Lăng Tử Thần mới để ý đến sự có mặt của tôi, lạnh lùng chà ớt lên trái tim người khác.

-Tất nhiên rồi, tôi phận gái liễu yếu đào tơ, từ khi sinh ra sức khoẻ đã ko được tốt như bí thư Lăng đây, sao có thể so sánh được với người có cặp giò kinh khủng như cậu chứ._Ko chịu thua, tôi mỉa mai nhưng trong lòng ko ngừng chảy máu tiếc thay cho cái nòi nhà mình, cả nhà tôi ai cũng thấp trừ cái thằng em đáng đánh đít đó là cao chót vọt, thật ko công bằng. Ông trời là đàn ông nên mới thiên vị bọn con trai, cho con gái ra rìa đấy mà, nhất định sau này tôi phải đâm đơn ra toà kiện cho ông ta phá sản luôn mới được

-..._Hình như miệng lưỡi của Gia Cát Lượng phiên bản nữ tôi quá chuẩn xác khiến Lăng Tử Thân ko ngụy biện gì được nữa, phải cúi đầu chữa ngượng sải bước đi tiếp, ko ngờ người như Lăng Tử Thần cũng biết thẹn cơ đây, phát hiện mới.

-Này, bộ cậu ko thấy lạnh hả?_Im lặng được một chút, cơ miệng tôi lại ngứa ngáy, ko nói thì ko chịu nổi, mà cũng tại Lăng Tử Thần hết, bày chuyện ra cho tôi nói làm chi, ko thể trách ai được

-..._Cái tên này khinh người ghê, ko thèm trả lời tôi mà cứ đi tiếp, như thể câu hỏi của tôi ko đáng để hắn trả lời ấy

-Này, áo khoác trường của cậu đâu rồi hả? Trời gió to mà muốn giả bộ anh hùng nữa à, khùng quá_Tôi tiếp tục lải nhải y lúc mẹ tôi nhải lải về chuyện ngủ giậy muộn vậy. Sau này tôi mà lập gia đình, chắc sẽ đạt giải bà nội trở đảm đang mất.

-..._Dừng lại đột ngột, Lăng Tử Thần như con rôbốt chết máy, quay lại nhìn tôi, ánh mắt vô cảm chắc thể mách nhỏ cho tôi điều gì trong đầu hắn cả, chỉ còn cách chưởng sao đỡ vậy_Trả đây

-Trả gì?_Hồ nghi nhìn lòng bàn tay oan gia họ Lăng chìa ra về phía mình, tôi cẩn trọng lùi lại sau một bước, ko thể hiểu nổi tôi nợ gì của hắn mà hắn cứ đòi hoài, đừng nói là vì đôi bittít đó nhé, tôi cho lũ cún con mài răng hết rồi còn đâu

-Lần trước cậu mượn áo khoác tôi ko trả, muốn quỵt à?_Thản nhiên kê sổ nợ, Lăng Tử Thần chiếu tượng tôi ko chớp khiến gió lạnh mà mồ hôi nơi sống lưng vẫn cứ chảy

-Gì? Mượn hồi nào, đừng vừa ăn cướp vừa la làng nhé_Tôi trả treo, gân trán gân cổ hằn lên xanh lè, nói thật, tôi chẳng nhớ mình mượn hắn hồi nào huống chi nghĩ tới cái chuyện vô đạo đức đó chứ

-Cậu có dám thề cậu ko mượn tôi thứ gì ko?

-Tất nhiên, Hàn Tử Di tôi xin thề với trời đất tôi..._"Ế, hình như..." Toan giõng dạc thề, tôi chợt nhớ đến cái ngày tôi được phong hiệu "Cuồng trai" lừng lẫy giang hồ mà thiếu điều muốn đâm đầu vào xe tự tử, quả thật tôi có lấy áo hắn, nhưng vất đâu tôi cũng chẳng nhớ nữa, có khi thằng Gia Minh "mượn tạm" rồi cũng nên

-Sao? Nhớ ra rồi hả?_Thấy khuôn mặt như ngộ ra điều gì của tôi, Lăng Tử Thần cười nửa miệng, tay chìa ra ko biết mỏi_Nhớ rồi thì đưa đây

-Chậc, tôi để ở nhà rồi, chưa giặt nữa_Thành thật khai báo để nhận được khoan hồng, đó là cách thông minh nhất khi bạn lọt vào tay luật pháp, giờ cũng nên áp dụng

-Vậy áo cậu để làm gì?

-Ê, ko cho tôi mặc à?_Lùi ra sau thêm 2 bước, tôi giữ chặt chiếc áo khoác của mình, đề phòng tên trơ trẽn này lột áo như lột da rắn thì nguy, vừa bị coi là nữ nạn nhân đáng thương trong cuộc quấy rồi vừa bị lạnh giữa trời mưa lất phất gai da vịt này

-Đưa đây_Ngắn gọn, Lăng Tử Thần ko chút thương hoa tiếc ngọc, lạnh lùng nói như mắng trong khi vẫn chăm chú nhìn từng biểu hiện của tôi

-Ấy ấy, bình tĩnh_Nhẹ nhàng dụ dỗ con thú dữ đang nổi giận, tôi đánh liều chu môi kể khổ. Anh hùng khó qua ải mĩ nhân thì tên vô danh tiểu tốt như hắn còn khó hơn bội lần, trước tiên phải lấy nhu thẳng cương, khi hắn đã niệm tình cho qua thì mới thừa thắng xong lên, dùng thủ đoạn làm hắn ko còn hó hé nửa lời, như vậy sau này hắn còn biết sợ mình mà nịn, mà tránh_Dù gì mình cũng là phận gái, bạn ni là phận anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, ai lại đi chấp mấy tiểu tiết này chứ, phải ko? Hôm nay trời lạnh, cơ thể mình lại yếu, nên tạm thời bạn ni ráng nhịn, khi nào vào lớp sẽ ấm lên thôi, cùng lắm chỉ ho mấy cái là cùng

-Cậu ko đưa đừng trách tôi làm càn_Vô tình, vô tâm, vô dụng, vô phương cứu chữa. Tên Lăng Tử Thần này quả là kẻ tiểu nhân mặt dày, hắn dám để mặc mĩ nữ chịu lạnh đổi lại cái ấm cho mình mà ko thẹn với trời, hổ với đất. Thật sự, đây chính là nỗi ô nhục của cánh đàn ông trên qủa cầu xanh này, tiếc thay cho khuôn mặt đẹp trai đặt nhầm chỗ

-Tiểu nhân_Lẩm bẩm chưởi, tôi miễn cưỡng cởi chiếc áo khoác ấm áp của mình giao nộp cho hung thần, nước mắt lưng tròng nhìn nó ủ ấm cái thân thể quá cỡ của Lăng Tử Thần đên xuýt rách mà đau đớn, đau đến xé tâm can ruột lòng. Hix
***
Co ro đi một chặng đường khá dài sau lưng Lăng Tử Thần, tôi bất lực nhìn bước chân hắn đang dừng lại rồi nhìn cánh cổng cao lớn đã đóng lại từ bao giờ, khóc ko thành tiếng

-Chú ơi, mở của cho cháu đi!!_Gào thét như trẻ con lạc mẹ, hai tay tôi nắm chặt những thanh sắt cứng ngắc trang trí trên cánh cổng nặng những mấy tạ, tưởng nhớ lại khuôn mặt già nua nhăn nheo của ông thầy giám thị mà hối hận giá mình ko ngủ nướng thêm chút thì hay biết mấy

-...

-Chú ơi, thương cháu đi mà_Ko nghe thấy tiếng ai đáp lại, tôi kiên trì tiếp tục cầu xin, chắc mẩm ổng đang giận dai chuyện tôi bán hàng trái phép lúc trước hại ổng phải vào viện vì kiệt sức đấy mà

-....

-Thôi đi được ko, giờ này ổng đi ăn sáng rồi_Đứng chiêm ngưỡng tư thế cầu xin thảm thương của tôi, giờ Lăng Tử Thần mới chịu lên tiếng, đưa ra cái sự thật phũ phàng mà tôi đang cố phủ nhận

-Vậy giờ làm sao?_Mềm yếu, tôi nước mắt ko có mà mồ hồi giàn giụa nhìn Lăng Tử Thần, hi vọng bộ óc rỗng toét của hắn có thể đưa ra một ý kiến thông minh

-Trèo vào_Vất cái cặp nặng trịch qua bờ tường bên kia, bí thứ 10C8 cả gan đưa chân, bám víu hết mọi ngõ nghếch có thể, đưa người lọt thỏm qua bên kia trong khi tôi đang trơ người nhìn cái váy ngắn cũn của mình. Làm sao tôi có thể trèo qua đó khi lại khoác trên người cái váy vô dụng này chứ

-Lăng Tử Thần, ngươi đâu rồi!_Sợ bị phạt một mình, tôi hét lớn, mong được nghe thấy cái giọng dễ ghét của hắn hay một dấu hiệu nào đó cho thấy hắn đã bị ngã chỏng vó và ngất xỉu bên kia, như vậy tôi sẽ yên lòng được thêm phần nào

-...

-Lăng Tử Thần!

Gọi, lại gọi, cái tên hễ nhắc đến là tôi lại sôi trào cơn giận giờ đây như một bùa chú, có ma lực nào đó khiến tôi ko thể ko bật thành tiếng. Nhưng đáp lại sự "sủng ái" vô điều kiện của tôi, chủ nhân của nó lại ko hề xuất hiện, biến mất như một hồn ma đến thời tái sinh, để lại tôi trơ trọi một mình, lạnh, và tức giận

Sau một hồi hết nhìn bức tường ốp đá cao đến ngợp rồi lại nhìn cái váy ngắn xếp tầng dễ thương mình đang mặc, khó khăn lắm tôi mới đưa ra quyết định cuối cùng cho mình, leo tường vào. Theo suy đoán của tôi, vào cái giờ này, người đi lại ngang qua trường cũng ko nhiều bởi đây ko phải trung tâm thành phố. Lúc tôi biến thành khỉ đột leo cây, hên thì trót lọt an toàn ở phía trong, xui lắm thì bị một người nào đó bắt quả tang, tần ngần đứng lại ngắm nội y tôi một lát, lẩm bẩm chưởi tôi tâm thần hoặc khen một câu gì đó rồi cũng nhanh chóng quên đi sau vài ngày trôi qua, đó là bản tính muôn thuở ko bỏ nổi của con người, chẳng có gì phải sợ cả, Hàn Tử Di tôi còn gặp nhiều trường hợp nan giải hơn đây nhưng vẫn sống sờ sờ đấy thôi, chuyện cỏn con này sao có thể làm nhụt chí tôi chứ.

Cổ vũ tinh thần đang bấn loạn của mình vì trước giờ tôi đến muộn ông bảo vệ đều nể tình cho qua trót lọt mà giờ lại ko thấy tăm hơi đâu, tôi hít một lượng lớn ko khí dù biết trong đó vi khuẩn nhiều vổ kể, lấy lại quyết tâm sắt đá ý chí quật cường ko ai xoay chuyển nổi của mình, căm phẫn nhìn bức tường mà như nhìn kẻ thù lâu ngày ko gặp, lửa chiến bùng lên ngùn ngụt như Hỏa Diệm Sơn trong khi 15 linh hồn ẩn dật núp trong cơ thể cũng đã mang áo bảo vệ an tọa ở nơi an toàn trước khi thân chủ của nó làm chuyện dại dột.

Đeo chiếc cặp nặng trịt toàn sách "học tốt" hay nói hoa mĩ hơn là "sứ giả bóng đêm" lên đôi vai gầy, tôi bẻ tay khởi động các khớp, phòng đang leo nửa chừng lỡ sái chân gãy tay lại làm khổ mình. Toan tiến lại gần, chưa kịp manh động thì màng nhĩ nhanh nhạy hơn thỏ của tôi đã bắt được âm thanh "tách" mạnh từ cái cổng sắt nếu đem bán đồng nát cũng được khối tiền ăn quà, người vô thức lùi lại, ánh mắt cẩn thận dò xét động tĩnh

Khi tôi vẫn còn đang gồng mình lên chăm chú quan sát và cơ thể đang ở tư thế "chuồn" thì oan gia họ Lăng, kẻ dám to gan để lại tôi ở đây một mình, bỏ của chạy lấy người từ bên trong cánh cửa đột ngột lao tới, nhanh như chớp, ko nói ko rằng cũng ko cho tôi có cơ hội xỉ vả hắn, bế thốc tôi lên rồi như bị chó đuổi chạy bay vào, miệng ko quên gửi lời với ông bảo vệ đáng yêu:

-Để cháu đưa bạn ấy đi, ông cứ ở đây khóa cống, cảm ơn nhiều

-...Bừng tỉnh sau một hồi ko hiểu chuyện gì kèm theo đó là cái cảm giác như thiếu nữ trinh trắng lần đầu động phòng hoa chúc ùa đến khiến tim tôi đập liên hồi, mặt đỏ bừng, toàn thân chết sững ko tự vệ nổi, chỉ biết nhìn theo mái tóc đen của Lăng Tử Thần đã ẩm nước đung đưa trước mặt. Giờ hắn mà dám thừa nước đục thả câu thì 99% đạt được mục đích, 1% ôm cái mặt hằn mấy bàn tay đỏ thói bỏ đi bởi đơn giản tôi đã hoàn toàn ở trạng thái im lìm chờ chết. Con gái mà, bắt gặp cái cảnh y chang trong truyện cổ tích, hoàng tử tuấn mĩ bế công chúa dù mục đích đằng sau ko trong sáng nhưng vẫn chết mê chết mệt. Chẳng ai có thể cưỡng lại sức hút của vẻ đẹp ngang tàn ở cánh mày râu nhất là cái mùi nam tính trên người họ, thế nên mới có chuyện khoa phụ sản toàn mấy cô nàng 17,18 đi đi lại lại khám thai đấy thôi, tôi chỉ là nghiêng về số đông mà hành sự.

-Đừng có nghĩ lung tung, tôi chỉ ko muốn chúng ta phải vác người lên phòng giám thị tâm sự chuyện buồn của mình nên mới giả vờ nói cậu bị thương, hoàn toàn ko có ý gì khác, đừng nghĩ bậy_Đi được một lúc, Lăng Tử Thần ko ai nhờ giãi bày nỗi niềm cho tôi nghe, chặt đứt mọi hoang tưởng đang lượn lờ trong tôi. Hắn thất đúng chẳng tinh tế chút nào,bộ ko giải thích thì hắn chết à, sao ko cho tôi nghĩ bậy thêm một chút nữa rồi nói hay im lặng suốt đời để tôi mãi hiểu nhầm đi. Cái đồ bất lịch sự, chỉ được cái mã ngoài thiên phú còn bên trong toàn troi với sâu

-Ko thèm đâu nhá, cậu ko đáng để tôi nghĩ bậy đâu_Ko chịu lép vế hoặc bị người khác đâm chọt trúng tim đen của mình, tôi gân cỗ lên cãi trong khi mặt đã nóng lại càng nóng hơn. Đâu ai điên đi công nhận cái ý nghĩ xấu hổ đó chứ, chỉ thiệt mình mà lợi người ta thôi

-Vậy thì tốt_Đáp lại tôi bằng một câu chẳng rõ nghĩa, bắt tôi phải vắt óc để hiểu, Lăng Tử Thần lạnh lùng đặt tôi xuống đất khi đã đi 1 quãng đường khá dài, cho tôi tự túc_Giờ tự đi đi

-Đi thì đi_Chưng hửng vì cách hành xử đột ngột của Lăng Tử Thần, luyên tiếc vì giây phút lãng mạn đơn phương như làn khói thuốc mờ dần giữa ko trung, tôi xị mặt, chán nản đưa chân bươc tiếp theo cái bóng nhạt nhẽo của hắn, tự vỗ về chính mình. Hoang tưởng ko phải thực, hiện thực vẫn luôn phũ phàng, học cách chấp nhận mới là cách sống của người thông minh. Ít nhất cũng nên gửi hắn một lời cảm ơn đã ko bỏ lại tôi_Cảm ơn, cậu đã ko bỏ mặc tôi

-Nhỏ thế_Dù đi trước nhưng Lăng Tử Thần vẫn nghe thấy câu lẩm bẩm của tôi, công nhận tai thính thật, vậy mà trước giờ tưởng hắn điếc, hóa ra điếc lựa

-Cảm ơn, được chưa?_Tôi nói to thêm chút, chỉ là một câu cảm ơn, tiếc gì mà ko nói thêm lần thứ 2 chứ

-Ko cần, tôi chỉ ko muốn có người suốt ngày trù ẻo tôi thôi

-Cái gì? Cậu...._Điên tiếc, cực điên tiếc, nói nhỏ thì hắn bắt nói to, lúc nói to lại bảo ko cần, hắn quả thức ko phải là người dễ dàng đối xử tốt với người khác mà ko có nguyên do sâu xa. Lăng Tử Thần, tôi nói cho cậu biết, dù sau này cậu có nude trước mặt tôi hay cầu xin tôi, tôi cũng ko động lòng mà mê mệt cậu như con ngốc ngày hôm nay nữa đâu nhé. Có trách thì nên trách bản thân mình ko đáng giá với Hàn Tử Di tôi ấy.

-Em có muốn tham quan trường học một chút trước khi về ko?_Đương lúc tôi bước quả ngả rẽ cuối cùng để vảo lớp, chợt nghe thấy giọng nói ôn tồn của ông thầy hiệu trưởng, tim lại rơi rụng

-Ồ, Tử Thần đấy à? Em kia là Tử Di phải ko?_Tôi chưa kịp chuồn thì đã bị ông thầy nhìn thấy, lại còn biết cả tên tôi nữa, kiểu này ko bị hạ hạnh kiểm vì tội quanh năm suốt tháng đến trường muộn thì đúng là chuyện lạ có thật

-Dạ, chào thầy_Tôi cúi đầu rạp xuống lễ phép chào hỏi theo lịch sự tối thiểu rồi ngẩng đầu lên cùng bộ mặt ngoan ngoãn đúng kiểu học sinh gương mẫu, phải gây ấn tượng tốt trước khi bị phát hiện là học sinh tiêu biểu cho phong trào đến trường muộn mới được

-Hơ..._Vừa đưa mắt nhìn ông thầy, tôi đã bắt gặp khuôn mặt cực kì quen thuộc đến sựng cả người, hóa đá như một khúc gỗ mục

-Hai em đi cùng nhau đấy à?_Ông thầy mỉm cười nhìn tôi rồi lại liếc sang Lăng Tử Thần đứng bên cạnh, ko nói ra cũng biết suy nghĩ hơn cả hoang tưởng của ông ta: 2 em đang hẹn hò à?

-Ko hẳn_Lăng Tử Thần đáp thay tôi, mắt chuyển hướng sang người bên cạnh hiệu trưởng, hỏi thăm_Đây là học sinh mới?

-Đúng vậy, cậu ấy mới làm thủ tục nhập học hôm nay, có lẽ sẽ học cùng lớp của em, tên là Lâm...

Tai tôi ù ù, như gió biển thổi đến cuồng dại lọt vào tai, cơ thể hoàn toàn chìm nghỉm trong những kí ức đến cay xẹt cả mũi, tạm thời ko thể thở nổi đến mức đối thoại của những người kia ko còn nghe thấy nữa, chỉ có...ánh mắt của người hướng đi đâu, phủ lên ai mới khiến tôi để ý.

Sau mấy năm tưởng chừng sẽ ko còn dính dáng gì đến nhau, thời gian coi như đã giúp tôi xóa sạch mọi tình cảm, sự thương nhở cả nhưng mơ tưởng huyển hoặc chỉ có trong những cuốn truyện tranh lãng mạn, vậy mà giờ, chỉ cần một cú chạm mặt, một cái nhìn, một trái tim khẽ ngừng 1 nhịp, tôi lại đập nát bức rào cản vỗn đã đắp nên kiên cố trong mình, để người đó, lần nữa, khơi giậy nỗi đau đến chết

-Em vào lớp trước_Dù bị tình cảm chi phối nhưng tôi ko phải người dễ dàng để nó lấn áp hết mọi lí trí, chừa một giây tách biệt khỏi cảm xúc hỗn độn, tôi lợp cho mình khuôn mặt vô cảm đến kì dị, tự tin ngẩng đầu nhìn thầy hiệu trưởng, bày tỏ việc mình sắp làm rồi nhanh, ko để ai kịp nói gì, chạy như bay về phía lớp học, tìm đủ mọi cách để cơ thể yên trí ngồi vào chỗ mình, lúc đó, mới để những kìm nén vỡ tan...

Cuối cùng, ngày tôi ko mong muốn nhất, ko ngờ tới nhất cũng đến, người đó đã quay trở lại, ko chỉ một mình mà còn đem theo cả những quá khứ đau đớn khó khăn lắm tôi mới có thể quên đi, làm sống lại con người trơ trẽn, đáng ghét, nhỏ mọn, ích kỷ trước kia của tôi. Đáng nhẽ người nên ở đó, đừng quay lại hoặc là quay lại nhưng đừng để tôi nhìn thấy, như vậy, tôi mới vô tư tiếp tục đi trên con đường mình đã chọn, sống cho cuộc sống duy nhất của mình, ko còn những đau khổ, ko còn những oán trách và những hi sinh dại dột. Người có thể đi bất cứ đâu người muốn, ở bên bất cứ ai người thích, nhưng, cơ sao lại phải đến cái lớp này mà học chứ, chẳng nhẽ P&P đã ko còn 1 chỗ trong nào ngoài cái lớp nghèo hèn này cho người như người đó học tập sao. Mặc kệ vì lí do gì, tôi chỉ sợ, ngày ngày đối mặt, bản thân mình sẽ lại ko kìm lòng mà thốt ra thêm một lần nữa, 3 chữ ấy, và để cho người đó cùng cô gái kia mặc sức cười nhạo một con ngốc chỉ biết sống trong quá khứ và lòng tự trọng yêu quý sẽ lại khiến tôi lao vào cuồng dại, làm những thứ mình e sợ, cư xử những điều vốn ko phải của con người, dần dần bản thân sẽ tự thêm lần nữa hủy hoại, chìm trong bờ vực hóa thành nỗi ám ảnh, tôi ko muốn điều đó bởi tôi muốn sống, muốn yên ổn và muốn cười, cười nhiều hơn người đó từng đem lại

Nằm nhoài người ra bàn, tôi ko buồn chú ý đến việc Lăng Tử Thần đã vào chỗ từ bao giờ, chỉ biết hết thở dài rồi lại chìm đắm trong lo âu, phiền muộn, từ giờ sẽ phải đối mặt ra sao với người đó đây.

-Đưa tôi điện thoại của cậu_Ko chịu để cho tôi được yên, Lăng Tử Thần lại chìa tay về phía tôi, chắc kiếp trước tôi làm đạo tặc chặn người đi đường cướp của thì phải, nên giờ mới chịu báo ứng như thế này.

-Đừng có phá là được_Miễn cưỡng giao nộp vật phẩm rồi quay trở lại tư thế ban đầu, tôi muốn bản thân được yên tĩnh một chút, sau tất cả, tốt nhất nên lấy ý kiến của Kì Như, nuôi quân nghìn giờ dùng trong một ngày là như vậy.
***
-Ta cứ tưởng ngươi ko gặp, ai ngờ cũng ko tránh khỏi_Sau khi nghe tôi giải bày nỗi niềm, Kì Như hút cạn cốc nước ngọt, vừa gặm dở chiếc bánh trên tay vừa nói, hóa ra nó cũng đã gặp, thế mà ko nói sớm, bắt tôi mất công kể lể, tốn biết bao nhiêu clo nãy giờ.

-Giúp ta đi, đầu óc ta giờ loạn lên hết rồi, ko biết phải làm sao nữa_Tôi thú thật khai báo, giờ dù nó có đánh lén sau lưng thì cũng tại số mình xui, chẳng trách ai được

-Vậy ngươi muốn ta giúp trở lại Hàn Tử Di trước đây suốt ngày lẽo đẽo bám theo cái tên ko tim đó hay tiếp tục làm một Hàn Tử Di vô lo vô nghĩ như bây giờ

-Hỏi gì ngốc thế, ai lại muốn quay lại cái thời người ko ra người ma ko ra ma thế chứ, ngươi ko tinh ý hay muốn chọc khoáy ta đó_Tôi khó chịu, con người nó, dù trời có sập thì nó vẫn ko thôi cái ý định dìm hàng tôi. Ngày trước, khi tôi bù lu bù loa về cuộc tình đầu dang dở, nó chẳng những ko giúp tôi nghĩ ra kế hoạch đánh bại con hồ ly tinh dám cướp đi "Khải Phong đệ nhất" của tôi mà còn cười thỏa thích, bảo tôi là đó si dại, ko biết nhìn người rồi nhiều cái này nọ khác. Nghĩ lại, cũng phải cảm ơn nó, vì chính cái quyết định để mặc tôi tự chìm nghỉm trong hố sâu tuyệt vọng đó, đã giúp tôi ko còn sống phụ thuộc vào niềm vui của Khải Phong nữa, nhưng giờ thì...tôi sợ mình sẽ lại như thế mất.

-Thế thì vứt hắn ra khỏi tâm trí là được rồi, cứ xem hắn chỉ là bong bóng lượn lờ cho vui, đừng để ý gì hết, chuyên tâm vào 1 thứ gì đó, cái cảm giác nhớ thương của ngươi cũng sẽ biến đi thôi_Ra vẻ chuyên nghiệp, Kì Như góp ý, với người chưa hề có 1 mảnh tình dắt vai như nó, liệu có nên tin tưởng ko ta.

-Vứt là vứt thế nào?_Nói thì dễ nhưng làm mới khó, trước giờ, tình cảm của tôi dành cho Lâm Khải Phong vẫn chưa hề suy giảm, nhiều lúc còn vô thức dâng lên mãnh liệt thì nói gì đến chuyện vứt bỏ chứ, xem ra để quên đi tình yêu đầu thật khó khăn, trừ phi tôi có động lực chuyển sang đối tượng khác thì may ra còn vứt bỏ được, chứ tự dưng đem vất vào sọt rác thì cũng quay lại mà tìm thôi.

-Thì người tìm đối tượng khác cho mình đeo đuổi là được rồi, con trai trên đời nhiều ko kể xiết, lo gì ko có người chịu vác ngươi về làm vợ_Chén xong chiếc bánh mì to tướng, Hạ Kì Như theo lời mình chuyển đối tượng sang miếng thịt gà KFC nóng hổi, vô tư gặm mà coi nhẹ mọi ánh mắt khiếp hãi về độ chén chịu chơi của nó

-Sang ai đây, chả thấy tên nào trẻ con dễ thương nhưng nam tính như Ciel Phantomhive hay quỷ quyệt xấu tính như Sebatian cả, chản bỏ xừ_Tôi kén cả chọn canh, ít nhất người xứng đáng để tôi theo đuối phải lung linh như mấy chàng trong truyện tranh mới được cơ. Đừng hỏi tại sao lúc trước tôi chọn Khải Phong nhé, vì đó là tình cảm sét đánh, ko tính, ko tính

-Trời, tỉnh lại đi cưng, hãy thực tế chút đi, mấy anh chàng đó chỉ có thể có trong truyện thôi, dù người có chuyển đối tượng sang họ thì cái tên Khải Phong vẫn chiếm được ưu thế hơn_Kì Như nhìn tôi bó tay, nó nói thì nói thế nhưng mẫu người nó thích cũng giống tôi thôi, thế mà còn lên mặt dạy đời

-Ngươi tìm giúp ta đi, giờ mắt ta chẳng thấy gì ngoài Khải Phong, hix

-Thế hotboy Hạ Kì Thiên đẹp trai ngời ngời, thánh thiện vô đối thế nào, quá hợp để làm bảo mẫu cho ngươi rồi còn gì_Biết ngay mà, nó luôn tìm mọi cơ hội để quảng bá anh trai hoàn hảo của nó trước mặt tôi chỉ vì cái ảo tưởng có một bà chị dâu hợp gu với mình, đúng là loại người thấy lợi lộc là mắt sáng hơn mặt trời ban trưa

-Bải đi, ko có hứng_Tôi khoát tay, ko thèm nhìn ánh mắt hình viên đạn của nó đang chĩa về phía mình, phải nhân lúc nó nghĩ đầu óc tôi ko tỉnh táo vì sốc để nêu lên thật lòng mình mới được, cho nó bỏ cái ý định ko bao giờ thành hiện thực đó đi

-Vậy, chẳng nhẽ iceboy Lăng Tử Thần mới hợp với ngươi hả?_Hạ Kì Như mỉa mai, thực tâm hoàn toàn ko hề có ý tốt

-Ngươi hiểu từ Never ko? Nếu hiểu thì đừng nhắc đến cái tên đó, ok?

-Đừng nhắc tên ai thế?_Đương lúc tôi đang bày tỏ cơn thịnh nộ của mình, Hạ Kì Thiên, ko ai mời tự tiện kéo ghế ngồi gần tôi, miệng cười toe như trúng số độc đắc, nói thật tôi rất khâm phục cái khoản cười hoài mà ko sai miệng của anh ta đấy, chắc phải tập luyện dữ lắm mới được thế

-Anh muốn biết thật sao, là Lăng..._Toan nói đến cái tên tôi vừa nhắc thì miệng của Kì Như từ toe toét chuyển sang méo, thay đổi chủ đề nhanh hơn thời tiết_A, bạn Lăng Tử Thần cũng ăn cơm ở căngteen à?

-Ồ, Tử Thần đấy à?_Tiếp theo lời chào đon đả của Kì Như là lời phụ họa của Kì Thiên, họ vô tư vô tâm đến mức ko biết mặt tôi đang tối sầm lại, đã biết miệng mình linh nghiệm vậy mà còn nói liên miên, gì thì ko muốn hắn đến hắn cũng chườm mặt ra đó rồi

-Ngồi đây ăn chung cho vui_Liếc nhìn tôi ẩn ý, Kì Như khoát tay, miệng mồm lanh lợi chưa từng có, quả con này thù sâu hơn biển với tôi nên mới liên tiếp hại tôi ăn ko vào đây

Theo lời Kì Như, Lăng Tử Thần tự nhiên ngồi xuống bàn chúng tôi, đối diện với cái đầu to bự của tôi đang gục xuống. Những tưởng sẽ được yên trí gặm cho xong cái đùi gà giàu dinh dưỡng này, ai ngờ Hạ Kì Thiên lại ngứa miệng:

-Lúc nãy hai đứa bàn chuyện gì thế?

-Anh muốn biết sao?_Làm ra vẻ bí ẩn, Kì Như nhìn anh trai mình cười khẩy rồi lại liếc sang Lăng Tử Thần_Cậu có muốn biết ko?

-Tất nhiên_Hạ Kì Thiên nhanh nhảu đáp trả, coi cái mặt sáng choang như đĩa thức ăn mới được rửa sạch bằng sunlight trên quảng cáo là đủ biết anh ta háo hức cỡ nào rồi. Còn với Lăng Tử Thần thì ngược lại, đặt việc ăn uống làm đầu, từ từ xử lí đĩa cơm

-Haha, Tử Di đang kén chồng đấy_Kì Như ẩn ý, liếc nhìn anh trai mình, bắn cảm xúc

-Ồ, kén chồng ư?_Hạ Kì Thiên nhìn tôi, mắt lại sáng lên, sao lại có người y chang con nít thế chứ

-Ko phải, đừng nghe nó_Tôi bào chữa, ko muốn bị loan tin rằng mình bị ế nên mới kén chồng được, mất hết giá, tôi thế chứ đã có người tỏ tình rồi đấy, nhan sắc còn thừa

-Vậy anh làm ứng cử viên được ko?_Ko thèm nghe tôi giải thích, Hạ Kì Thiên cầm lấy tay tôi, kì vọng, có đùa thì cũng đừng đùa quá trớn thế chứ, anh ta muốn tôi phải sống trong sợ hãi với đám fan của anh ta đây

-Ko phải?_Tôi gỡ tay Kì Thiên ra, khó xử tột độ rồi lại nhìn Hạ Kì Như cầu cứu, nhưng chỉ nhận lại được sự ngó lơ cực đẹp

-Tôi ăn xong rồi!_Ngồi dậy, cầm lấy khay cơm sạch vẫn còn nhiều của mình, Lăng Tử Thần lạnh lùng rời khỏi chỗ

-Ê chờ tôi tí, tôi muốn hỏi cậu cái này_Thấy được cơ hội hiếm có, tôi vùng dậy, chạy đến bên Lăng Tử Thần để lại cho hai anh em họ Hạ sự khó hiểu. Tiếp xúc lâu ngày trong đội bóng, tôi đã nghiệm ra được một điều, khi tôi ở cạnh Lăng Tử Thần, dường như ko có ai làm phiền tôi cả, đó cũng là một cơ hội, phải lợi dụng điểm này mới được

Huỵt! Đặt chiếc cặp khổng lồ to tướng xuống chỗ ngồi của mình, tôi thở dài sung sướng như trút được ngàn tấn voi, thả người nằm nhoài trên bàn như xác chết, đóng mí mắt ngủ bù cho phần đêm hôm qua trước khi bị ai đó phát giác về hai vầng mắt thâm quầng trên khuôn mặt quốc sắc thiên hương của mình. Ko phải vì tưởng nhớ lại những năm tháng cũ với người dấu yêu nên đêm qua tôi mới mất ngủ đâu, trời có lông đất có lở thì cũng chẳng có ai ngăn cản được sự nghiệp nghỉ ngơi của tôi, bởi đơn giản con người tôi vốn theo chủ nghĩa chóng quên, dù là niềm vui, nỗi buồn hay gì gì cũng được, tôi đều nhanh chóng gạt chúng sang một bên sau 5 phút tự kỉ, chỉ là vì chóng quên nên cũng nhanh bị tổn thương hơn người khác, vô lo quá nên khi bị xúc phạm lại phản ứng mãnh liệt hơn người bình thường, nhưng đích thị ko phải loại người hay mẫn cảm đâu nhé. Đêm qua, sau khi mình mẩy thương tích vì tội ko chịu nghe Lăng Tử Thần giảng bài mà cứ cứng đầu thả hồn lên những bản nhạc trữ tình của các chàng trai lung linh xứ kim chi, tôi như ma xui quỷ khiến, ỷ mình có thể thích ứng được với loạt phim kinh dị nên đánh liều rủ rê Lăng Tử Thần và thằng em thức khuya xem phim ma thay đổi không khí cho đỡ chán. Tán thành ý kiến tuyệt vời trăm năm có một của tôi, 3 con người chỉ ngang mức quen biết an tọa trên 1 chiếc ghế bành dài, tay cầm đồ ăn vặt vừa ngốn vừa mở căng mắt ếch xem phim. Được nửa tập, tôi theo thói quen chìm vào giấc ngủ một cách ngon lành, tình nguyện để 2 chiến hữu còn lại giải quyết hộ đống quà rứt ruột bỏ tiền túi ra mua, lúc lơ mơ trợ người tỉnh dậy lại bị hai tên oan gia giả thần giả quỷ dọa cho ko kiềm chế nổi thét lên inh ỏi dậy sấm trời đất, khiến mama đại nhân cùng út Gia Lâm ở từng dưới phải thức giấc tưởng nhầm nhà có trồm vác chổi lên đánh túi bụi. Đến khi đánh no tay, thỏa thích cái thân thể bị ức chế bấy lâu, mama đại nhân mới chịu bật đèn toan bắt thủ phạm giao nộp cho công an mới nhận ra nằm la liệt giữa sàn nhà mát lạnh là 2 đứa con mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày cùng với người hàng xóm đẹp trai ngang tuổi mới tá hỏa. Tích cực vừa mắng yêu vừa lay lấy lay để trước khi ko còn cách để cứu vãn. Chính vì thế, hôm qua tôi chẳng tài nào chợp mắt nổi. Cuồi cùng người ko muốn làm lại đi làm cú vọ, thức trắng đêm cho tận sáng nay tôi mới trở trời đến lớp sớm một chút, tranh thủ thời gian ngủ bù nếu có thể, chứ ở nhà lại bị mẹ cà ràm chuyện hôm qua thì mệt óc hơn nhiều

Chợp mắt chưa được mấy phút thì bọn quỷ 10C8 cũng kéo nhau lò mò đến, quậy tanh bành, ồn ào náo nhiệt hơn chợ, mắt đứa nào đứa nấy đều lòi ra bên ngoái khi thấy tôi nằm bẹt dí trên bàn, kinh ngạc chạy đến hỏi han xem dây thần kinh tôi có bị chỗ nào ko sao đi học sớm thế. Đáp lại sự quan tâm nồng nhiệt đến thái quá của bọn bạn, tôi tiếp tục nằm thực hiện động tác ban nãy, mắt nhắm nhiềm cố gắng ngủ lấy sức

-Sao ko chờ tôi_Tiếng nói như ma ám của Lăng Tử Thần ở bên cạnh vẳng đến, cái chất lạnh như băng đúng là chẳng thể nào tách rời được với hắn. Trong tình cảnh này thay vì trách mắng tôi ko chờ đi học cùng, hắn nên tế nhị hỏi thăm sức khỏe của tôi mới đúng, chẳng tinh ý chút nào, dù ko thân nhưng cũng thiết, ít nhất nên để ý chút sau này còn lợi dụng lẫn nhau nữa chứ. Nên chê hắn tứ chí phát triển mà óc như quả nho hay khen hắn tâm hồn còn trong trắng đây.

-Ko thấy tôi đang mệt sắp xuống Minh Ti rồi đây à?_Ko cựa quậy, giữ nguyên trạng thái ban đầu dù biết thể nào cổ mình thể nào cũng bị vẹo sang một bên nếu tiếp tục để nó như thế quá lâu, tôi vừa ngáp vừa trả lời, cảm giác há miệng thật to tròn rồi hít một lượng lớn ko khí thật khoái

-Ai bảo bày trò trước làm gì?_Ngồi xuống bên cạnh tôi, Lăng Tử Thần trơ cái mặt dày hơn thịt lợn đổ toàn bộ tội lỗi đáng nhẽ là của hắn và Gia Minh lên con người thấp cổ bé họng như tôi, liên tục áp dụng cái thói ỷ lớn hiếp nhỏ mà ko chịu chừa, sau này nếu có dịp diện kiến pama hắn, nhất định tôi phải đề nghị họ dạy dỗ lại thằng quý tử mới được, nhỏ ko uốn nắn, sau này ra ngoài xã hội, chi chi cũng bị giang hồ sờ da gà ở gáy s

-Gì chứ? Chính cậu và Gia Minh dọa ma tôi còn gì? Báo hại tôi lấy hết sức bình sinh lên mà hét, giờ giọng cũng khản đặc cả rồi nè _Tôi vùng dậy, nghe tiếng rắc lạnh lùng ở cổ mà hối hận, giờ mới thấm thía được cái bệnh trật cổ của Kì Như

-Có trách nên trách người đem hết son phấn ra tự tiện bôi lên mặt bọn tôi ấy

-Phấn?_Chột dạ, tôi nhớ lại bản mặt hí hứng của mình khi nhân lúc hai tên đó ngủ say như chết mà nể tình make-up miễn phí cho, những tưởng bọn họ ko biết, hóa ra chỉ giả vờ, cốt muốn tôi bị gậy ông đập lưng ông_Tôi chỉ bôi có tí xíu thôi, đâu ghê như mặt mấy người lúc đó

-Tự tay mình làm mà còn dám chối đây đẩy, giờ thì đưa di động của cậu đây

-Lại nữa_Quá quen với động tác nhàm chán ngày nào cũng làm của oan gia Lăng, tôi ngán ngẩm đưa con dế yêu dấu của mình cho hắn nhưng đồng thời trả treo, đâu thể cho hắn ỷ thế làm càn được_Trước tiên đưa di động cậu cho tôi đã, công bằng mà nói, nếu cậu có quyền tịt thu di động tôi, tôi cũng có quyền tịt thu lại di động của cậu

-Được thôi_Tự nguyện một cách đáng khả nghi, Lăng Tử Thần đưa di động của hắn cho tôi, chút tiếc nuốt hay phản kháng cũng ko có, điều đáng nói, con dế con của hắn giống y chang con dễ tôi luôn mang theo bên mình, cũng đen, cũng 1 nhãn hiệu, cũng một kiểu giống nhau. Dù trong cái nước Việt Nam cờ đỏ sao vàng này, cái loại dế cùng hãng, cùng kiểu rất nhiều nhưng cơ số mua giống nhau trong phạm vi nhỏ như thế này rất hiếm, việc tôi bất ngờ cũng ko có gì là lạ

-Sao giống của tôi vậy? Đừng nói cậu thích tôi nên cũng mua theo, tự cho đó là cái duyên trời định nhé?_Ko chịu bỏ lỡ cơ hội chọc khoáy Lăng Tử Thần, tôi mỉm cười gian tà, trương cái mặt "ta biết tỏng cả rồi nhé" nhưng vẫn có chút ngạc nhiên cho hắn xem, mắt liên tục chớp chớp ko nghỉ

-Nếu thế thì cậu làm gì được?_Trái với dự đoán của tôi là hắn sẽ đỏ mặt thẹn thùng vì được một mĩ nhân như tôi đoán trúng tim đen thì trái lại, Lăng Tử Thần thản nhiên đáp, mặt tỉnh bơ như chuyện con khỉ biết nói tiếng việt là điều bình thường. Nếu hắn cũng có cái ý như tôi đoán thì tốt nhất tôi nên đào một cái hố núp sẵn, kẻo lỡ có động đất hoặc núi lửa thì còn sống nổi được vài giây viết di chúc gửi con cháu sau này.

-Chỉ hỏi thôi mà, ko ngờ người chỉ biết đến mình, luôn luôn tự cho bản thân là cái lỗ rốn vũ trụ, mặt lúc nào cũng vênh lên kiêu thấy ơn như bạn Lăng Tử Thần đây cũng để ý đến tiểu nữ chốn khuê phòng ko có gì nổi trội ngoài đâu óc cơ trí hơn người như mình cơ đấy, làm mình ngại quá, mặt đỏ bừng bừng lên rồi nè_Đã ném lao thì phải chạy theo lao mà đỡ, đã trót đào mộ chôn mình rồi thì đành phải dang rộng cánh tay kéo thêm người khác xuống cho vui vậy. Theo kinh nghiệm từ trước đến giờ đúc kết được, tôi tiếp tục đon đả, còn đưa tay chỉ vào vùng má luôn hồng lên từ thuở lọt khỏi bụng mẹ của mình chứng minh, miệng cười hết sức tươi đá đểu. Cái bộ dạng lẳng lơ này vốn ko phải là bản tính của tôi đâu nhé, tôi chỉ áp dụng trong một số trường hợp bất khả thi thôi chứ con người như thế nào thì tôi bạn cũng biết rồi đó, xinh đẹp, hiền hậu, ngoan ngoãn, đảm đang, đích thực phụ nữ truyền thống chính hiệu, herher.

-Thế cậu ko nghe Hạ Kì Như nói sao, tôi đang ở tuổi dậy thì, rất mẫn cảm với người khác phái, dù cậu xấu đến nỗi ma chê quỷ hờn hay đẹp hơn tiên nữ, cứ suốt ngày đưa mặt đập thẳng vào mắt tôi thì dù tôi ko muốn cũng phải miễn cưỡng để ý_Vẹo má tôi rõ đau, Lăng Tử Thần rút ngắn khoảng cách, thì thầm to nhỏ. Nếu ko phải quá quen với cái bản tính giết người ko dao của hắn thì tôi cũng đã nghĩ hắn thuộc lại thành thật, bụng dạ thẳng như ruột ngựa, niệm tình ko chấp nhặt rồi. Rõ ràng hắn đang đá đều tôi mà, điên thật, giá như cái lớp này là nhà tôi, thì tôi đã đánh cho hắn bầm dập thâm đen hơn cà tím như hôm qua, cái đồ ko biết tế nhị, dám chê đại mĩ nhân Hàn Tử Di đây xấu xí, quả có mắt ko tròng

-Cái bạn...

-Tử Di, Tử Thần, hai em chuyện trò vui nhỉ?_Đương lúc tôi toan động khẩu tiếp tục mỉa mai với oan gia thì ông thầy chủ nhiệm ko biết từ lúc nào đã vào lớp, nhắc nhở tôi và Lăng Tử Thần khiến toàn thể dân tình đều đưa mắt đổ dồn về xem xét 2 nhân vật chính, tiện mồm thừa nước đục thả câu tám chuyện trên trời dưới đất

Sau khi được thầy tận tình nhắc nhở, cúi mặt nhìn xuống trang vở nháp trắng xóa trên bàn, tôi như con rùa rụt cổ khước từ mọi sự chú ý, lơ đẹp bằng cách đăm chiêu phác họa mấy hình thù ko ra gì, tô tô cho đến khi mực cạn bút mới thôi

-Hai em nên chấn chỉnh lại tác phong cho_Lắc đầu ngán ngẩm trước hai học trò của mình, ông thầy hướng mắt nhìn đám con gái phía dưới đang chết mê chết mệt vì người mới, dõng dạc thông báo_Chắc hầu hết các em đều đã biết nhưng giờ tôi sẽ giới thiệu lại thêm lần nữa, mong rằng một số bạn ko chú ý giờ sẽ chuyên tâm nghe tôi nói. Đây là Lâm Khải Phong, du học sinh mới trở về sau 1 năm học tập ở Niu Dilân. Tôi mong rằng các em sẽ tận tình giúp đỡ bạn ấy nhiều hơn để bạn ấy có thể làm quen với môi trường mới


-Vâng ạ!_Bọn lớp tôi ngoan ngoãn một cách lạ thường, tích cực hỏi han người bạn mới, con trai thì ra vẻ tự hào khi lớp mình lại có thêm một thành viên tài sắc vẹn toàn, còn đám con gái thì lại say mê nhìn ngắm, chuyển đối tượng mới, tính khí đanh đá thường ngày cũng tan biến như bong bóng xà phòng, thay vào đó là những cử chí e ngại đến buồn nôn

Còn tôi, ko thể đáp lại được, bởi ngay từ khi vừa nghe đến cái tên quen thuộc đó, cả cơ thể dường như đã bị một khối khí lạnh tràn về làm cho đóng băng lại, cây bút tội nghiệp trên tay cũng vô thức lăn xuống bàn và rơi cạch ở đất, ko thể tin nổi những điều mình vừa nghe thấy. Vốn biết rằng cậu ta cuối cùng cũng đã trở về, dẫu đã gặp gỡ nhau 2 lần, nhưng hành động của tôi lúc này chẳng khác lúc trước là bao, người cứ ngây dại đi, ko biết vì mừng hay vì sợ nữa, chỉ có cái cảm giác ko muốn đối diện mới hiện hữu thật rõ.

Nắm chặt vạt váy ngắn, người tôi run lên bần bật khi có dự cảm người đó đang nhìn, hàm rắng trắng cũng vô thức cắn lấy bờ môi, ngày càng chặt, ngày càng đau và muốn đưa mình ra khỏi tình trạng này cũng thật khó.

-Đối mặt là cách cậu vươn lên quá khứ, nếu cứ lảng tránh, cứ cho nó có hại cho mình mà trốn chạy, cậu sẽ chẳng bao giờ có thể tự tin nói với một ai đó rằng mình vẫn ổn và ko cần sự quan tâm của bất cứ ai_Vuốt nhẹ đầu tôi, giọng của Lăng Tử Thần như một hồi chuông cảnh tỉnh đưa tôi thoát khỏi mớ bòng bong khó gỡ.

Hắn nói đúng, những lần trước, tôi luôn trốn chạy, đơn giản vì quá bất ngờ, tạm thời ko biết làm gì mà cứ chạy theo bản năng vốn có trong cơ thể, hành động ko chủ ý, nhưng giờ, tôi đã biết người đó quay trở về, lần trước cũng tình cờ nghe được việc cậu ta học cùng lớp, chẳng nhẽ giờ lại thức hiện theo cái kịch bản cũ rích đó, cho người đó thấy mình đáng thương cỡ nào, tội tàn cỡ nào khi bị cậu ta bỏ rơi sao? Ko, niềm kiêu hãnh và lòng tự trọng của tôi ko rẻ mạt đến thế, trước giờ tôi ghét người ta thương hại mình song lại luôn tỏ vẻ mình cần thương hại, thế nên người đó mới bỏ ra một chút lòng trắc ẩn để cho mình lẽo đẽo theo sau như một con cún con ngoan ngoãn, lúc cần thì chơi, lúc ko cần thì vứt xó. Nếu giờ tôi lại quay trở về với Hàn Tử DI ích kỉ, bướng bỉnh tôn thờ chỉ một người duy nhất thì tôi sẽ lại bị người ta thương hại mà thôi, ko có gì khác ngoài sự xỉ nhục đơn điệu đó.

Thà rằng từ từ đối mặt, ban đầu còn e ngại sợ hãi nhưng ko khiến mình trơ trẽn, còn hơn là để bản thân bước vào lối mòn_Như đoán được ý nghĩ của tôi đang đến giai đoạn nào, Lăng Tử Thần tiếp lời. Dù ko biết tại sao cậu ta lại nói thế nhưng nó lại hoàn toàn hữu dụng với tôi. Cứ cho là mang ơn hắn một lần cũng được, giờ việc tôi cần làm là đối mặt

Ngẩng mặt lên, tôi đưa mắt lướt qua khuôn mặt mang vẻ đẹp bất cần của thanh thiên niên thời kì nổi loạn, dừng lại một chút trên vành tai vẫn đeo khuyên bạc dù nhà trường ko cho phép rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đen độc đoán như có thể xoáy sâu vào tim gan người khác của Lâm Khải Phong, khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười xã giao rất gượng. Xong xuôi công đoạn chứng minh cho người đó thấy mình vẫn mạnh khỏe và đầy sức sống dù ko có cậu ta ở bên, tôi quay mặt về phía Lăng Tử Thần-nơi tôi có thể nhẹ nhàng trút hơi thở dài cùng sự khó xử mà ko bị Khải Phong phát hiện.

-Học trò ngoan, làm tốt đấy_Cựa nhẹ ngón trỏ ra hiệu "rất tốt", Lăng Tử Thần mấp máy khóe môi thì thầm dù mắt vẫn dính chặt vào quyển sách bất li thân của mình. Điều đó làm tôi thấy hơi khó hiểu, người duy nhất biết chuyện tôi chỉ có Kì Như, chẳng nhẽ Lăng Tử Thần cũng biết, thế nên mới có chuyện vực tôi dậy trong cơn mông lung, chứ chẳng nhẽ khi ko hắn lại mê sảng nên nói thế chắc. Mà hắn biết, thì kẻ nào dám tiết lộ, Kì Như sao?

-Được rồi, Khải Phong, em muốn ngồi chỗ nào?_Ông thầy ân cần, tròng mắt qua đôi kính dày lướt khắp mọi ngõ ngách của căn phòng, tìm kiếm chỗ ngồi lí tưởng cho người bạn mới

-Em..._Nhìn căn phòng ko rộng mấy một lượt, bỏ qua bao ánh mắt chờ đợi và hi vọng cuồng dại của mọi người, Lâm Khải Phong dừng nhãn thần lại ở chỗ tôi và Lăng Tử Thần, chằm chằm hướng về người bên cạnh tôi

Quay đầu nhìn sang Lăng Tử Thần, tôi bất ngờ thực sự khi nhìn thấy hắn cũng đang chăm chú nhìn đáp trả người kia ko chớp mắt, nhưng hoàn toàn ko phải là ánh nhìn đắm đuối của những chàng trai trong mấy bộ truyện Yaoy hoặc Shounen đâu nhé mà thay vào đó là chút dữ dội

-Em muốn đổi chỗ với bạn Lăng Tử Thần_Đưa tay chỉ về phía bí thư 10C8, Lâm Khải Phong mỉm cười nhìn ông thầy rồi lại nhìn tôi khiến tôi ngu xuẩn bối rối cụp mắt xuống, nhất thời chẳng thắc mắc tại sao lại muốn ngồi cái chỗ chỉ cần đưa mặt sang bên trái 90độ là có thể nhìn thấy cái mặt tôi ngay tức thì

-À_Ông thầy có vẻ bối rối, thiểu não nhìn bí thư, nhỏ nhẹ, xem ra ổng hơi khiêm nhường trước hai người này thì phải_Tử Thần, em có muốn đổi ko?

-Ko_Lạnh lùng như bản tính, Lăng Tử Thần ko buồn để ý, tiếp tục đăm chiêu bầu bạn với quyển sách của hắn mà ko biết rằng hắn vừa cứu rỗi một linh hồn vô tội như tôi

-Đổi cho tôi_Lâm Khải Phong ko chịu nhún nhường, nói như ra lệnh, dùng ánh mắt áp đảo chiếu tướng kẻ dám từ chối mình

-Ko đổi

-Đổi!_Bước xuống khỏi bục, Lâm Khải Phong đứng đối diện với Lăng Tử Thần, gằn lên như hổ đói, nụ cười xã giao trên mặt tắt ngấm như lửa phải nước

-Điếc sao?_Ngẩng mặt lên, Lăng Tử Thần ko chịu bác bỏ ý kiến của mình khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng. Nếu phải chọn ngồi cạnh ai trong hai người đó, tôi thà ngồi với oan gia còn hơn ngồi với kẻ có thể chi phối tình cảm của mình_Ko là ko

-Được lắm_Mỉm cười nửa miệng, Lâm Khải Phong lại nhìn tôi thêm một lần nữa, thay đổi thái độ đến chóng mặt_Bạn ngồi cạnh Tử Di, đổi chỗ cho mình, được chứ?

-Được_Ko chịu suy nghĩ, cái óc mắc dịch của con bạn ko thân mấy ngồi cạnh như bị bỏ bùa mê thuốc lú, ko ngần ngại đồng ý mặc cho tôi ra sức phản đối quyết liệt bằng ánh mặt chết người của mình

-Được rồi, Minh Trang, em sang dãy bàn bên này ngồi nhé, còn Lâm Phong, từ giờ đó là chỗ của em_Ko cho tôi thốt nên một lời cảnh tỉnh, ông thầy nhanh nhảu đồng ý mà ko suy nghĩ đến hậu quả về sau, ban phát mệnh lệnh.

Trời đất hỡi ơi, ko những tôi ko tránh được vỏ dưa mà còn gặp cả vỏ dừa nữa, ai cứu tôi với.

Đặt chiếc cặp da đen bóng xuống chỗ của mình, Lâm Khải Phong yên vị ngồi cạnh bên, ko nói ko rằng lấy chiếc iphone ra nghịch đốt thời gian, ép bầu ko khí chung quanh tôi trở nên ngột ngạt như lò nung, cơ hồ khiến tôi ko thể ho he được tiếng nào. Lúc trước, khi tôi ngứa miệng cần giải tỏa nỗi niềm, vẫn có Minh Trang ở bên bầu bạn gật gật lấy lệ, dù nó ko hiểu nhưng đôi khi cũng comment vài câu, ko để tôi chết chán trong im lặng, nhưng giờ thì, một lúc hai cái trụ chống trời chống hai bên, nói tên này ko được, tên kia cũng ko xong, quanh đi quẩn lại cũng như con gà mắc dịch bị cách li chờ ngày thăng thiên vậy.

Sức chịu đựng của con người luôn có giới hạn, khi lên đỉnh điểm rồi thì khó mà ngăn chặn được những hành động điên rồi họ có thể gây ra, tôi cũng vậy. Cắm đầu bút dù biết nó chứa khá nhiều vi khuẩn, tôi ra sức vận dụng hết toàn bộ nơron trong não, vắt óc nghĩ kế trườn qua ngày hôm nay.

"Nghĩ gì cho mệt, anh em ta cùng nhau xông pha, cứ nhằm 2 cái mặt hái ra tiền của bọn họ mà choảng, dù chúng có 3 đầu 6 tay hay hàng ngàn fan hâm mộ sẵn sàng tác chiến thì cũng chẳng trụ được bao lâu, 16 đánh 2 ko chột cũng què" Tinh linh nhỏ tuổi nhất trong hội nghị Diên Hồng giơ tay thành nắm đấm thị uy, mạnh miệng phát động, cái mặt tôi lúc cuồng chiến được nó khắc họa rất mực sinh động đến thất vọng, mắt thì đeo kính râm mà lửa cuồng vẫn cứ ngùn ngụt cháy, thêm vào đó là mặt tròn vo những mỡ là mỡ y chang quả bóng khiến tôi nhìn vào cũng ko kìm nổi cơn dục vọng muốn đá một phát xem nó bay xa tới đâu huống hồ gì người ngoài.

"Thôi đi, quân tử động khẩu ko động thủ, thà cuối buổi nhỏ nhẹ với thầy chủ nhiệm để ổng cân nhắc đổi chỗ còn sướng hơn, tội gì vác xác đến trước mặt hai tên đó mời gọi "đánh em đi anh" để răng ơi chờ hàm với à, nên nhớ chúng ta ko có thân thể, dù có lượn lờ quanh chúng le lưỡi giả thần giả quỷ cũng chẳng giúp được gì, mất công mấy anh tử thần từ Âm Ti phải lặn lội đến đây thì tội họ" Một tinh linh khác đeo cái kiếng to đùng choán nửa khuôn mặt rất ra dáng giáo sư đại tài mặc dù thân chủ của nó chẳng bao giờ như thế lên tiếng phản đối, coi bộ nó nhỏ con hơn mấy đứa kia nhưng suy nghĩ khá chu đáo, ko để thân chủ mình phơi thây chốn sa trường

"Thế cũng chẳng khá hơn, chờ đến lúc gặp được ổng thì chị Hàn Tử Di yêu quý đã trở thành xác khô rồi, biết thế cáo bệnh ở nhà cho khỏe người" Phiên bản ngông cuồng bất trị với mái tóc đỏ như chông hướng lên trời của tôi lên tiếng, tay lăm le chiếc bóng tròn nhỏ ko biết sẽ hôn lên người ai trong số 15 tinh linh còn lại.

"Được đấy, giả vở bị đau bụng, xuống phòng y tế ngủ bù, tuyệt" Búng cái tách rõ to làm hai cái trụ chống trời phải liếc mắt đưa tình "thiện ý", tôi thầm quở trách bản thân phấn khích quá lộ liễu rồi hít thở đều, chuẩn bị tinh thần diễn kịch

-A..._Gục đầu xuống bàn làm cái cốp thật to tướng, tôi vừa ôm bụng vừa nhăn nhó thương cảm cho cái trán hẳn đã mọc lên một khối u, rên lên, đủ to để cư dân xung quanh bán kính 30 cm có thể nghe thấy

-Sao vậy?_Lăng Từ Thần ngồi bên cạnh sau nhiều giây tôi mòn mỏi chờ đợi cuối cùng cũng mở cửa khẩu, lên tiếng hỏi thăm bằng cái giọng ko thể nhẹ nhàng hơn được nữa

-Tôi...ôi....cái bụng_Khó khăn lắm mới tạo ra được hiệu ứng âm thanh hít thở gấp gáp như bà bầu trong quá trình rặn nở sinh con, tôi cố tình để giọng mình trở nên ngắt quãng, cho hắn thấy bệnh của mình ko phải là nhẹ, như thế mới đánh lừa được những người còn lại

-Chắc là "loại thường gặp"_Tự tiện đưa bàn tay lạnh lẽo khô ráp của mình ướm vào vùng da đang chảy mồ hôi rũ rượi vì nóng ở cổ tôi, Lâm Khải Phong ko ai khiến lại để ý, tỏ vẻ quan tâm đáng ngờ. Mà cái "loại thường gặp" hắn nói tới là loại nào nhỉ, đừng có nói hắn nghĩ tôi đang diện kiến dung nhan của Tào Tháo nhé

-Thầy!_Giây phút tôi mong đợi cũng đã đến, sau tiếng gọi thất thanh pha chút thảng thốt của Lăng Tử Thần và bản tường trình bệnh án sặc mùi thương tâm hằn lên cơ mặt, Hàn Tử Di tôi sẽ được đặc cách đến phòng y tế, ra đi trong sự nuối tiếc và những ánh nhìn thương cảm của mọi người, chưa kể có khi lòng hảo tâm của bọn chúng nổi gió, khùng khùng trích tạm quỹ lớp mua quà cáp đến thăm tôi cũng nên_Bạn Tử Di do ăn quá nhiều đồ ăn ko rõ xuất xứ nên giờ cần phải giải quyết những vật chất thừa thãi có nguy cơ bị ôi thiu trong dạ dày, mong thầy cho bạn ấy khoảng 5 phút thanh lí chuyện riêng tư đời thường

"Ế! Thằng cha này..." Ngước nhìn Lăng Tử Thần bằng cặp mắt to tròn sắp rơi ra ngoài, tôi thiếu điều cằm rớt chạm đất vì quá sốc, ko biết trong đầu hắn chứa gì mà lại đi oang oang cái chuyện cực kì tế nhị đó cho bọn quỷ siêng suy diễn lung tung 10C8 này chứ. Hắn ko có não hay cố tình nói to để tôi bị bẽ mặt đây hả? Tiếc gì cái công ns nhỏ với ổng mà phải thật tình khai bao cho dân tình cùng nghe thế chứ.

-Tử Di, em đi đi, trước khi quá muộn_Ông thầy nín cười nhìn tôi như thể "thầy hiểu nỗi khổ của em" rồi ôn tồn nhắc nhở, thật tâm cho tôi ra đi mà ko làm càn hỏi han gì thêm nữa. Giá ổng bảo tôi nín nhịn đến cuối tiết thì tôi còn biết ơn ổng, đỡ xấu hổ với bạn bè, đằng này lại cùng một ruột với oan gia họ Lăng đáng ghét, bày chuyện hãm hại người lành. Chắc chắn ổng biết tỏng tôi giả vờ nên nhân cơ hội mượn việc chung trả thù cá nhân chứ gì, đi thì đi, dù sao trong 5 phút đó tôi vẫn có thể xuống cănteen mua một chút đồ ăn vặt nhét bụng, đầu óc sẽ tỉnh táo hơn để bàn kế hoạch đổi cổ 2 tên đó khỏi lãnh địa

Đứng dậy trong tư thế ngẩng cao đầu, tôi trịnh trọng đi ra khỏi lớp với dáng đi cực chuẩn có thể sánh với siêu mẫu, ko quên đưa mắt lườm nguýt vài tên dám cười khúc khích chế nhạo tôi, kèm theo nỗi ô nhục trong người nổi lên như cồn, tôi sẽ nhớ ngày hôm nay, trí nhớ tôi rất tốt đấy.

***
Ôm một bọc hàng quà hí hửng ra khỏi cănteen, tôi nhìn ngang nhìn dọc cảnh giác, cẩn thận cất hết chiến lợi phẩm vào tủ đồ của mình rồi tung tăng trở lại lớp, đầu óc ko thôi liên tưởng đến cái cảnh hàng trăm kẻ quỳ rạp dưới chân cầu xin tôi mở lòng từ bi xì cho chúng ít đồ ăn khi cănteen rơi vào khủng hoảng hàng hóa, sạch nhãn thức ăn, mà cười khẩy một cái, nhưng tiếc là chuyện đó chưa bao giờ xảy ra với ngôi trường dành cho giới thượng lưu này. Nếu thế chiến thứ 3 bùng nổ thì còn có thể xảy ra được

Rảo bước trên hành lang trải dài đến tận cửa lớp, tôi đưa nhãn thần nhìn đồng hồ rồi hít nốt chỗ ko khí trong lành bên ngoài lần cuối, chuẩn bị điệu bộ nhún nhường và hàng tá lí do nếu bị chặn đường hỏi tại sao lại về trễ.

-Lâm Khải Phong, ý em là du học sinh mới về từ Niu Dilân?_Một giọng nói vang lên khá to ở chỗ khúc quẹo, nếu là chuyện tầm phào tôi sẽ ko quan tâm làm gì, nhưng vừa nghe đến tên người đó, bản thân lại ko thể ko tự làm theo ý mình, nín thở nghe tiếp

-Đúng vậy! Em muốn biết cậu ấy học lớp nào?_Một giọng nói trong veo dù đi hàng ngàn cây số tôi cũng có thể nhận ra chủ nhân của nó là ai tiếp lời, cái bản tính xấc xược tiểu thư con nhà giàu vẫn luôn đậm chất trong những âm thanh phát ra từ cô ta. 1 năm, chẳng thay đổi gì cả

-Em hỏi để làm gì thế?_Ông thầy có vẻ thắc mắc nhưng nếu tò mò thêm nữa, chắc hẳn ổng sẽ gặp phiền phức cho coi, thế lực họ Trương cũng ko nhỏ đâu

-Thầy ko cần biết, chỉ cần nói cho em cậu ấy đang học ở đâu là được

-À..._Tiếng những trang giấy cứa vào nhau vang lên_10...C...8

-Ban C? Sao cậu ấy lại học ở cái ban toàn lũ dân thường bẩn thỉu hôi thối đó chứ?_Chua chát chê bai, cô nàng kia kinh ngạc, cũng phải thôi, đến tôi còn ko hiểu nổi tại sao thì người có đầu óc tầm thường như cô ta sao hiểu được. Hôi thối, bẩn thỉu cơ đấy, lâu rồi ko gặp, cô ta càng ngày càng đanh đá và kênh kiệu hơn thì phải, nghĩ mà bất hạnh cho Lâm Khải Phong, vừa đá được tôi lại giẫm phải con nhỏ ko kém cạnh kia

Lấy tay chùi mấy vụn bánh còn vương trên khóe miệng, tôi nghĩ đã đến lúc nhân vật chính của câu chuyện này nên xuất hiện và cho cô ta một ân huệ được biết người yêu của mình đang học với ai. Chắc chắn sẽ có kịch hay để xem

-Thầy!_Nhẹ nhàng, trầm ấm và hơi khàn, tôi cất giọng gọi với ông thầy trẻ đang đổ mồ hôi hột vì vị tiểu thư họ Trương kia, cái mặt nạ học sinh gương mẫu từng được thầy hiệu trưởng khen ngợi là một trong năm học sinh có điểm đầu vào cao nhất được tôi vận dụng khai thác triệt để và thành công mĩ mãn_Thầy đang làm gì thế ạ?

-Ồ, Tử Di đấy à?_Ông thầy trẻ lấy khăn lau vầng trán rám nắng cười xã giao, trông cái bộ dạng thê thảm chẳng còn gì gọi là trang nhã lịch thiệp luôn mấy thầy cô trong trường tâm tắt khen ngợi của ổng mà tội, chắc hôm nay ổng bước ra cửa bằng chân trái đây mà

-Em đang chuẩn bị về lớp thì nghe giọng thầy và âm thanh hơn loa đài trường ta của bạn đây nên nán lại xem có vụ ẩu đả nào ko? Hình như thầy đang gặp rắc rối thì phải?_Đảo mắt nhìn bộ mặt trắng bạch pha trộn sự kinh hãi như đi đường phải ma của Trương Tịnh Nhu, tôi nở nụ cười "hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh" của mình cho cô ta xem, hết sức mỉa mai trong từng câu nói. Cái khoản đá đểu nhau này tôi vốn là cao thủ, người chỉ biết đến nhung lụa như Trương Tịnh Nhu dù có cố hách dịch cũng ko phải là đối thủ của tôi, muốn trách thì nên trách chính bản thân cô ta đã rèn giũa cho tôi, làm tôi biết thế nào là đau đến tận xương tủy, thế nào là cảm giác bị xỉ nhục, phải quỵ lụy và khom đầu dưới chân người khác

-Sao...sao cậu lại...ở đây?_Lùi về phía sau 2, 3 bước cố thủ, Trương Tịnh Nhu đưa tay chỉ về phía tôi, hỏi một câu thật ngu ngốc

-Vì não tôi có nơron, còn não cậu có bã đậu_Nhắm mắt cười toe thân thiện, tôi trả lời hàm ý, mặc cho cô ta hiểu hay ko thì tùy bởi đơn giản, tôi ko quan tâm, chỉ cần thấy cô ta giận điên ruột lên đã đủ khiến lòng tôi hả hê rôi_Thầy, nếu khi nào bạn đây có nhã hứng đến thăm 10C8 bọn em xin cứ nói, em...tình nguyện làm hướng dẫn viên giới thiệu những thiên tài...cho bạn ấy chiêm ngưỡng

-Cậu...học 10C8_Rùng mình, Trương Tịnh Nhu trợn mắt nhìn tôi khó tin, đồng thời giữ chặt tay tôi lại khi thấy tôi đang định rời đi

-Tất nhiên, nơi mà cậu gọi là bẩn thỉu và hôi thối đó_Nhún vai ra vẻ đó là điều hiển nhiên, tôi gỡ đôi tay lạnh cóng của Trương Tịnh Nhu, tiếp lời_có cả tôi và Lâm Khải Phong

Nắm chặt tay thành 2 đấm to, tôi cố giữ cơn run rẩy đang chế ngự ở trong lòng. Sợ? Tôi ko sợ, chỉ là việc nhìn thấy lại chính mình trước đây, thông qua cô nàng đó khiến tôi cảm thấy khó chịu. Con người, tham vọng lớn nhất của họ, chính là trong trời đất rộng lớn này, người như mình chỉ có 1 mà thôi, tôi cũng vậy, cũng muốn cái phiên bản hèn nhát đó chỉ có một, bởi lẽ, nó cũng là con người thật của tôi, ko lại là công cụ giả tạo, chút tình cảm đối với nó ko phải là ko có. Nhưng thôi, giờ con người tôi đã đổi khác, ko cần bần tâm đến thứ đã bỏ đi trong quá khứ, việc tôi cần phải làm bây giờ là chờ đợi. Với cách khích tướng Trương Tịnh Nhu ban nãy, một là, tôi sẽ tạm biệt Lâm Khải Phong sau ngày hôm nay, hai là đón tiếp thêm một du học sinh mới, đường nào cũng có một phần lợi cho tôi. Người túc trí đa mưu phải như vầy mới đáng sống.

No comments:

Post a Comment